Trang chủ | Giáo dục | Giáo trình | Bài 10: THẬP THIỆN NGHIỆP (MƯỜI ĐIỀU LÀNH)

Bài 10: THẬP THIỆN NGHIỆP (MƯỜI ĐIỀU LÀNH)

Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Kính lạy Đức Phật từ bi, Ngài đã dạy cho chúng con biết 10 phương pháp sống tốt trong cuộc đời. Chúng con nguyện thực hành theo nếp sống thanh cao này và chia sẻ với tất cả mọi người xung quanh, để cùng xây dựng một thế giới hòa bình, hạnh phúc.

I.                  BÀI HỌC

1.     Định nghĩa

-         Thập là 10, thiện là tốt lành, nghiệp là hành động có chủ ý. Thập thiện nghiệp là 10 việc làm tốt lành, mang lại lợi ích cho hiện tại và tương lai.

-         Mười điều lành gồm có: không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không nói thêm bớt, không nói hai chiều, không nói lời ác, không tham lam, không giận dữ, không si mê.

2.     Giải thích 10 điều lành

-         Không sát sanh: là không giết hại sinh mạng chúng sanh.

-         Không trộm cướp: là không lấy vật dụng của người khác, nếu họ không cho.

-         Không tà dâm: là sống chung thủy với vợ (chồng) của mình.

-         Không nói dối: là không nói sai sự thật.

-         Không nói thêm bớt: là không nói thêm điều này, bớt điều kia.

-         Không nói hai chiều: là không đến chỗ này nói thế nọ, đến chỗ khác lại nói thế kia, gây chia rẽ, oán hận.

-         Không nói lời ác: là không nói lời thô tục, không trù ẻo kẻ khác.

-         Không tham lam: là không ham muốn quá độ.

-         Không giận dữ: là không tức tối hay giận hờn người khác.

-         Không si mê: là không mê mờ, ngu si, mà sáng suốt, trí tuệ.

3.     So sánh 10 điều lành và 10 điều dữ

-         Lành (thiện): là những việc làm đem lại an vui cho mình và người khác trong hiện tại lẫn tương lai.

-         Dữ (ác): ngược lại với lành (thiện), là những việc làm đem lại đau khổ cho mình và người khác trong hiện tại lẫn tương lai.

-         10 điều dữ (thập ác nghiệp): là mười việc làm ác, trái với 10 việc làm lành. Bao gồm: sát sanh, trộm cướp, tà dâm, nói dối, nói thêm bớt, nói hai chiều, nói lời ác, tham lam, giận dữ, si mê.

4.     Lợi ích của việc thực hành 10 điều lành

Thực hành được 10 điều lành, chúng ta sẽ có lợi ích như sau:

-         Về thân: sống trường thọ, vợ chồng hạnh phúc, của báu dồi dào, không bị ai xâm đoạt.

-         Về miệng: lời nói có giá trị, mọi người kính tin, không bị vu khống, giữ gìn được kho tàng chánh pháp.

-         Về ý: được mọi người yêu mến, tâm bồ đề kiên cố, trí tuệ sáng suốt, đầy đủ hạnh lành, chóng thành tựu đạo quả.

5.     Kết luận

Thập thiện nghiệp (mười điều lành) là nếp sống thanh cao của người Phật tử. Thực hành 10 điều lành, hiện tại chúng ta được mọi người thương yêu tôn trọng, tương lai sẽ hưởng phước báo vô lượng, sanh về các cõi trời an vui.

 

psanh_01.

II.               LỜI KHẤN NGUYỆN

Kính lạy Đức Phật từ bi, Ngài đã dạy cho chúng con biết 10 phương pháp sống tốt trong cuộc đời. Chúng con nguyện thực hành theo nếp sống thanh cao này và chia sẻ với tất cả mọi người xung quanh, để cùng xây dựng một thế giới hòa bình, hạnh phúc.

III.           CÂU HỎI ÔN TẬP

1.     Thập thiện nghiệp là gì? Kể ra?

2.     Tham lam, giận dữ, si mê là gì?

3.     Thế nào là thiện? Thế nào là ác? Cho ví dụ?

4.     Thập thiện nghiệp và thập ác nghiệp khác nhau ở điểm nào?

5.     Lợi ích của 10 điều lành?

IV. HƯƠNG VỊ CUỘC SỐNG

 CHỈ CẦN GIỮ MỘT GIỚI


Uttiya là một thanh niên Bà La Môn ở kinh thành Xá Vệ. Sau khi làm đầy đủ bổn phận của một cư sĩ tại gia như bố thí, cúng dường, Uttiya đến yết kiến Phật và xin được xuất gia. Ðức Ðạo Sư chấp thuận cho chàng được toại nguyện.

Sau ngày xuất gia và thọ Tỳ Kheo giới, Uttiya đâm hoảng. Chàng tự nghĩ: “Không ngờ muốn làm một sa môn phải giữ đến 250 giới chỉ nhớ thôi cũng đã mệt rồi, nói gì đến thọ trì. Thôi chết rồi!”

Và thầy Tỳ Kheo Uttiya đâm ra lúng túng vì thầy không tài nào nhớ nổi 250 giới cấm. Uttiya đến gặp Phật và xin hoàn tục vì chàng không tài nào xoay sở với ngần ấy giới luật phải giữ. Ðức Ðạo Sư ân cần khuyên hỏi:

- Này Tỳ Kheo! Con xin hoàn tục chỉ vì các điều giới quá nhiều khiến con không nhớ nổi, chứ không phải vì con tiếc nuối dục lạc thế gian, có phải thế không?

- Bạch Thế Tôn! Ðúng như vậy! Con nghĩ rằng khi sống đời cư sĩ, chỉ phải giữ 5 giới cấm, là những điều con có thể thi hành được. Còn hôm nay, hai trăm năm mươi giới của Tỳ Kheo, con không tài nào nhớ hết thì làm sao mà vâng giữ. Chi bằng con xin hoàn tục để khỏi vi phạm đến giới pháp cao sâu vi diệu của Tăng đoàn.

- Này Tỳ Kheo! Nếu Như Lai rút 250 giới lại thật tóm tắt, chỉ còn một vài điều giới thôi thì con có thể tiếp tục đời sống xuất gia hay không?

- Bạch Thế Tôn! Ðược như thế thì còn gì bằng.

- Này Tỳ kheo! Vậy thì bắt đầu từ hôm nay, con chỉ giữ có mỗi một giới này thôi. Ðó là canh chừng thật chặt chẽ những mống tâm động niệm của con, biết rõ từng ý nghĩ khởi lên là thiện hay ác. Này Tỳ kheo! Làm sao để biết đó là một ý tưởng thiện hay ác: Ý tưởng ác là những ý tưởng mà nếu đem ra nói hay làm sẽ gây hại cho mình, cho người hoặc cho cả hai. Ðối với những ý tưởng như thế, con phải canh chừng, theo dõi nó từ lúc mới sanh, lan rộng, cho đến khi diệt mất. Này Tỳ kheo! Thế nào là những ý tưởng thiện? Ðó là những ý tưởng mà khi đem ra thi hành sẽ không làm hại mình, hại người hoặc cả hai... Ðối với những ý tưởng loại này, con cũng phải theo dõi từ lúc chúng sanh khởi, lan rộng cho đến khi chúng diệt mất. Này Tỳ kheo! Với một điều giới duy nhất như thế, con có thể giữ được hay không?

Thầy Tỳ Kheo Uttiya cung kính thưa:

- Bạch Thế Tôn! Con có thể giữ được và con xin Thế Tôn cho phép con ở lại tịnh xá tu học.

Rồi Tỳ Kheo Uttiya, với một điều giới duy nhất như thế, tinh cần tu tập. Không may cho thầy, một cơn bệnh nặng chợt đến khiến thầy phải gián đoạn công phu. Cơn bệnh này tiếp nối cơn bệnh khác không thưa dứt, khiến thầy Uttiya vô cùng sầu khổ. Một hôm trên giường bệnh, thầy chợt nghĩ: “Trong khi ta lâm bệnh khổ thân thể khó chịu vô vàn như thế này, các ý tưởng sinh khởi liên miên không bao giờ dứt. Nếu cái thân xác thịt này mà không được tiếp tế thức ăn, nước uống và không khí thì nó có lẽ đã chết từ lâu. Còn cái vọng tâm của ta, nếu không được tiếp tế bằng những ý niệm thì có lẽ nó cũng đã chết từ lâu lắm rồi. Thân ta tuy hiện đang bị bệnh khổ bức bách, nhưng đó không phải là cái cớ để ta buông lung, huống chi đấng đạo sư đã thương tình tóm tắt 250 điều giới vào trong chỉ một giới mà ta còn lơ đễnh thì thật là đáng trách.”

Nghĩ như thế, Tỳ Kheo Uttiya tinh cần tu tập. Chẳng bao lâu, thầy đắc A La Hán, ngay khi còn nằm trên giường bệnh. Người ta còn ghi lại được một bài kệ đơn giản của vị La Hán này như sau:

Trong khi ta lâm bệnh
Niệm khởi lên nơi ta.
Trong khi ta lâm bệnh
Không phải thời phóng dật.

Thêm vào: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (1 đã gửi):

diệu đức vào lúc 06/06/2012 20:39:14
avatar
Nam mô bản sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Con xin kính chào quý thầy! Con đã từng được đọc cuốn " Giáo trình Phật Pháp vào đời" tập 1. Con thấy cuốn này rất bổ ích cho những ai mới bước đầu tìm hiểu Phật giáo cũng như là một tài liệu quý để bọn con có thể hướng dẫn lại cho các em sinh hoạt. Nhưng trong thời gian qua con đi tim trọn bộ cuốn giáo trình này nhưng con không tìm thấy. Hôm nay, tình cờ con vào và nhìn thấy cuốn giáo trình này, con mừng lắm. Nhưng con không biết nên tìm kiếm ở đâu, xin quý thầy có thể cho con biết được không ạ? Con xin chân thành cảm ơn quý thầy. Nam mô A Di Đà Phật.
Tán thành Không tán thành
4
tổng số: 1 | đang hiển thị: 1 - 1

Gửi bình luận của bạn comment


Điều chỉnh kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Các bài viết khác :

  • email Gửi email tới bạn bè
  • print Phiên bản in
  • Plain text Plain text

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đánh giá bài viết này

5.00