Trang chủ | Văn hóa | Tản mạn một chiều mưa

Tản mạn một chiều mưa

Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image


 


Nhớ…là khi mỗi sáng thức dậy nghĩ đến ai đó

Nhớ…là khi mỗi khi đi ngủ thầm chúc người ta ngủ ngon

Nhớ …là mỗi đêm đi làm về chạy trên đường phố vắng lặng, thấy cô đơn đến lạ

Nhớ …là mỗi dịp cuối tuần nhìn thấy người ta tay trong tay bên nhau

Nhớ …là mỗi khi nghe đâu đó một bài hát quen thuộc chúng ta vẫn cùng nghe

Nhớ …là khi đi qua một quán quen hai đứa vẫn thường ngồi

Nhớ …là khi ngồi nhâm nhi một tách trà lipton – thứ mà cả hai vẫn thường uống

…………………………………

 

Lo …là khi thấy ai đó ho sụt sùi

Lo …là khi gọi người ta mà ko thấy trả lời

Lo …là khi lâu quá mà không thấy ai đó liên lạc

Lo …là khi trời mưa thật lớn mà ai đó vẫn đi ngoài đường

Lo …là khi thấy khuôn mặt ai đó xanh xao hẳn đi sau khi bệnh dậy

……………………..

 

Thương …là khi thấy, mồ hôi người ta ướt áo

Thương…là khi thấy người ta khóc mà không thể lau khô những dòng nước mắt

Thương …là những khi người ta bệnh mà không giúp gì được

Thương… là khi thấy người ta đi làm  cả ngày trong tình trạng sức khỏe không tốt

Thương… là khi thấy người ta ngất đi trong tay mình vì mệt

Thương …là khi thấy người ta phải chịu nhiều đau khổ

…………………………..

 

Hạnh phúc…là khi nhìn thấy người ta cười

Hạnh phúc…là khi thấy người ta vui vẻ bên gia đình

Hạnh phúc…là khi biết người ta vẫn ổn

Hạnh phúc…là khi người ta hỏi han, lo lắng cho mình khi mình bệnh

Hạnh phúc …là khi biết người ta vẫn nghĩ đến mình, lo lắng cho mình

Hạnh phúc…là khi được ngồi nói chuyện với người ta

Hạnh phúc…là khi cùng nhau ngâm nhi tách trà thật bình yên

Hạnh phúc…là khi được cùng nhau ăn một bữa cơm như một gia đình nhỏ

Hạnh phúc…là khi được cùng ngồi bên người ta nhìn ra mặt sông khi trăng đang lên

Hạnh phúc…là khi người ta dựa đầu vào vai mình thật bình yên

Hạnh phúc…là khi ôm siết người ta vào lòng, cảm nhận hơi ấm của người ta

 

Thêm vào: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (1 đã gửi):

hynne vào lúc 08/05/2011 08:47:44
avatar
Đã nhớ, đã lo, đã thương... và cũng đã hạnh phúc. Nhưng sao quá mong manh, nhưng sao tất cả giờ đây chỉ là quá khứ...? 2 năm thôi mà, 2 năm được yêu thương để rồi vài ngày nhận ra thế là hạnh phúc. Muốn người ta biết mình hạnh phúc mà không dám đến gần. Muốn người ta hiểu lòng mình mà giờ đây quá muộn. Muốn mặc kệ tất cả để được bên người từng ngày, vậy mà âu lo sợ hãi... Duyên sanh, duyên tận. Biết là đau nhưng vẫn phải chấp nhận. Biết là xa nhưng không thể níu kéo. Biết là ích kỉ nhưng vẫn cố gắng buông tay. Ừ, thì buông. Tại vì mình. Mình đã sai. Sai nên không tìm ra vô úy lạc an trong đời. Sai nên hằng đêm khóc thầm trong cơn mộng mị. Sai nên khẩn cầu sám hối, mình sẽ nhận lãnh tất cả miễn người an vui... Mong làm chỗ dựa cho người khi lạc lối, mong cùng người vượt qua chông chênh phận đời, mong người nắm chắc hạnh phúc đã tìm ra...
Tán thành Không tán thành
1
tổng số: 1 | đang hiển thị: 1 - 1

Gửi bình luận của bạn comment


Điều chỉnh kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Các bài viết khác :

  • email Gửi email tới bạn bè
  • print Phiên bản in
  • Plain text Plain text

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đánh giá bài viết này

0
avatar nhi vào lúc 02/04/2012 08:22:44