Trang chủ | Văn hóa | Văn học | Bài học đầu đời

Bài học đầu đời

Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image Quê Hương

Bài viết này, xin tặng cho những người 'viễn xứ'. Quê hương là vòng tay ấm; con nằm ngủ giữa đêm mưa Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cao rụng trắng ngoài thềm.

hanh_khach_3

xe khách

Một lần trên đường đi về quê dạy học, ngồi trên xe tôi nghe người ta nói chuyện với nhau về một cô gái Việt kiều Đài Loan.
‘Con đã quên tiếng Việt nhiều lắm, nên giờ chỉ nói tiếng Trung Quốc thôi’ Cô gái ấy nói với mẹ cô ta như thế.
Người khách hỏi: ‘Ủa cô ấy đi bao lâu rồi?
Tài xế lái xe trả lời: ‘Cô ấy có chồng Đài Loan mới có hai năm thôi’
Trên xe hầu như ai cũng cảm thấy khó chịu, và có một người khác lại lên tiếng: ‘Chắc tại muốn nói như vậy để ra oai thôi chứ mới đi hai năm mà làm sao quên tiếng Việt được?’
‘Tôi bất chợt nhớ đến bài thơ “Quê Hương” của Đỗ Trung Quân.
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

chum_khe

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày

bxcbcv 7a13cd74eb5e5a802a38728940788ed2

Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

 Vâng, chắc trong chúng ta ai cũng có một thời thơ ấu, một thời tung tăng bay nhảy cắp sách đến trường, nơi quê nhà có chùm khế ngọt, có bướm vàng bay. Đó là một thời trẻ trung hồn nhiên, vui tươi nhất trong đời.
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè.

Mỗi độ hè về, trên khắp cánh đồng gần xa, chúng ta ai cũng nhìn thấy những cánh diều no gió tung bay trong bầu trời xanh với nhiều màu sắc khác nhau trắng, vàng, đỏ, tím… trẻ thơ nô đùa, thả hồn bay lượn theo cánh diều xa.
canhdieutuoitho_500
thả diều trên cánh đồng quê

Quê hương còn có những chiếc đò sớm chiều chở khách sang sông. Tôi nhớ lúc tôi còn nhỏ, tôi ngồi trên chiếc xuồng nhỏ, cầm cây dầm bơi tới bơi lui trên dòng sông sau hè. Do không biết bơi nên tôi bị sóng nhỏ đẩy tôi té xuống sông. Thế là tôi có cơ hội bám vào thành xuồng mà tắm cho mát. Giờ nhớ lại tôi như thấy cảnh tượng ấy hiện ra trước mắt. Tuy rằng thời gian trôi qua đã hơn hai mươi mấy năm nhưng tôi cứ ngỡ là mới ngày hôm qua.

080929090419-67-239_500

Học sinh tan học qua đò về nhà

Nơi quê tôi còn có những chiếc cầu tre nhỏ, như tác giả diễn tả “Quê hương là cầu tre nhỏ”. Quả thật không sai, những chiếc cầu tre nhỏ đó còn có tên gọi là “cây cầu khỉ”, ai muốn đi qua đều phải vịn cây, nếu không thì sẽ được tắm ngoài ý muốn. Mỗi sáng sớm đi chợ, mẹ đội chiếc nón lá cũ kỷ bước qua cây cầu tre, tay cầm giỏ xách, tay còn lại phải vịn thân cây cầu, nếu không sẽ bị té.

cautre2_500_02
Nhịp cầu tre

829042
Nữ sinh đi qua chiếc cầu tre


Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa đêm mưa
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

 Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi


Quê hương như là một vòng tay ấm áp yêu thương, quê hương như có một năng lực tiềm tàng, thu hút như một chất keo mà hễ ai đi xa cũng thấy lạc lõng, bơ vơ, lạnh lẽo, muốn quay trở về.

2407267346_cb682c38b3_500

Quê Hương có dòng sông xanh, có bóng cây che mát

Vào một ngày trời mưa tầm tã, bất chợt chúng ta đang ở giữa cơn mưa vì công việc về không kịp, ngay lúc ấy, các bạn sẽ thấy mình cần biết bao sự ấm áp, cần có một nồi kho quẹt và một tô canh bốc khói, cần có bàn tay mẹ, cần có tình yêu thương san sẻ của gia đình. Hay là ngay lúc này, các bạn được ở nhà thì sung sướng biết mấy vì có thể quấn chăn mà nằm ngủ. Thuở còn thơ chúng ta thường như thế, mỗi lúc trời mưa chúng ta kéo vào nhà, trùm kín chăn lại và khò..khò…khò một giấc, nếu không ngủ thì cũng đi lục lạo nồi cơm nguội để ăn…cho….vui. Tuổi thơ là thế đấy.

chonhau1nucuoi-75062--rain.340x450.gif
sưởi ấm trong cơn mưa

Vào những đêm trăng sáng, không ai nói với ai, nguyên cả nhóm mười mấy đứa đi chơi dưới trăng, nô đùa, ca hát, chạy nhảy, chơi kéo co, chơi keo, chơi U, chơi cò cò cho đến khi mệt lả hoặc mẹ gọi về ngủ thì mới chịu về nhà. Về đến nhà thật ngỡ ngàng làm sao vì trước sân thấy trắng những cánh hoa rụng: nào là hoa cao, hoa bưởi, thơm ngát mùi hoa sứ chúa – một loài hoa tuy không đẹp lắm nhưng hương thơm sao mà ngọt ngào và quyến rũ.

quehuongtoi_500
Trăng Quê hương

Vâng! Quê hương..... Tuy không xa hoa tráng lệ, không nhộn nhịp bôn ba như ở chốn đô thành, nó yên lặng và thơ mộng. Nhưng vào mỗi sáng sớm, chúng ta có thể đi bộ dọc theo bờ sông nhỏ để hít thở không khí trong lành hay ngắm những nụ hoa bí vàng vừa chớm nở hoặc hái những trái mồng tơi màu tím để làm mực viết.

ghghjjnh  
hoa tím mồng tơi  
      
Chính vì thế, quê hương như là một bản tình ca không đoạn kết. Nó gắn liền với cái tuổi ấu thơ, gắn liền với cuộc đời của những người xa xứ luôn muốn quay về.  Nên nhà thơ Đỗ Trung Quân lại nói:

1218n7m_500

‘Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ…'

Vâng! Mẹ thì chỉ có một, không thể tìm ai thay thế được nếu như một mai mẹ không còn. Cũng thế, nếu phải xa nơi chôn nhau cắt  rốn của mình, dù cho ta ở đâu và sung sướng thế nào thì đôi lúc cũng chạnh lòng chợt nhớ đến quê hương xót xa cả dạ. Còn nếu như đã xa quê mà không hề nhớ đến quê hương thì sao…thì sẽ không sống nổi thành người.
Sương Mai




Thêm vào: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (2 đã gửi):

Trường Giang vào lúc 25/05/2010 05:12:41
avatar
Sương Mai! Đọc bài viết này anh như thấy mình đang sống trong một ký ức đẹp của tuổi thơ. Cảm ơn em nhé Sương Mai. Anh nhìn những hình ảnh này thấy nhớ quê hương quá! Hy vọng em viết thêm nhiều bài về quê hương nữa nhé! anh rất cảm ơn bài viết này của Sương Mai!
Tán thành Không tán thành
0
Hương Giang vào lúc 23/03/2010 21:32:34
avatar
Quê Hương như là một cái gì đó, mà người đi xa cũng phải nhớ về. Tôi là một Việt Kiều Mỹ,Tôi đã rời xa quê hương Việt Nam gần 30 năm qua. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ về quê hương một cách thầm lặng, tôi luôn dạy con tôi những bài học về quê hương về ngôn ngữ Tiếng mẹ đẻ,về nước lần này, tôi lên mạng, nhưng không ngờ lại gặp trang web,hkt.vn. Thật là cảm động khi tôi thấy bài viết này, những hình ảnh minh họa, làm cho tôi thấy chạnh lòng nhớ về thời thơ ấu. Đọc bài viết này, tôi thấy buồn cho cô gái ấy, sao lại xa quê có ngần ấy năm mà lại nói là quên ngôn ngữ mẹ đẻ được chứ. Tôi thật cảm ơn tác giả đã ság tác ra bài thơ này, và cảm ơn NV.Ngọc Huyền đã viết bài này tặng cho những người viễn xứ như chúng tôi. chúc BBT luôn thành công.
Tán thành Không tán thành
0
tổng số: 2 | đang hiển thị: 1 - 2

Gửi bình luận của bạn comment


Điều chỉnh kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Các bài viết khác :

  • email Gửi email tới bạn bè
  • print Phiên bản in
  • Plain text Plain text

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đánh giá bài viết này

4.50

Cùng tác giả

avatar nhi vào lúc 02/04/2012 08:22:44