Trang chủ | Văn hóa | Văn học | Giọt mồ hôi mặn hơn muối

Giọt mồ hôi mặn hơn muối

Cỡ chữ: Decrease font Enlarge font
image

Ở quê giờ này đã bắt đầu mùa nắng, cái nắng và gió Lào của xứ Nghệ không lẫn lộn vào đâu được. Thương mẹ gánh muối đi trên cát để xuống chợ Giát bán (chợ của huyện tôi), vành nón lá nghiêng, nắng như đổ lửa trên đầu còn dưới đất cát nóng như rang.

Tuổi thơ của con gắn với những ngày theo mẹ đi chợ, con đường cát in những bàn chân con nhỏ xíu, mẹ ngắt lấy cho con một ngọn lá chuối để che đầu, mẹ bảo sang chợ bán hết muối mẹ sẽ mua cho chiếc mũ.

Nhìn chiếc áo cộc bố mặc đã rách bươm, cái áo cánh thì toàn mùi sơn hà và bụi đất của công việc đóng ghe. Đôi chân của bố đã teo đi mấy phần vì bệnh khớp, bố nhất quyết không chữa trị. Còn mẹ, sự khắc khổ hiện rõ qua khuôn mặt xương xương và làn da rám nắng khi mà thu nhập chính của cả gia đình chỉ nhìn vào 2 ruộng muối. Bố đi làm xa nhà, mọi công việc trong nhà đều phải do mẹ quán xuyến cả. Đôi chân trần thoăn thoắt dưới cát nóng bỏng, tiếng xe rùa cót két nhịp nhàng theo mỗi bước chân của mẹ. Giọt mồ hôi thấm vào quai nón mẹ để rồi rơi xuống cát bỏng. Những giọt mồ hôi mà ngày ngày mẹ đã vất vả để làm ra những hạt muối dưới cái nóng gay gắt của nắng hè và của những cơn gió Lào thổi từ biển vào. Lại thêm gánh nặng gia đình làm cho tấm thân hao gầy của mẹ trở nên xơ xác đi nhiều. Giọt mồ hôi của mẹ đã làm con nhớ đến câu văn trong tác phẩm “Mặn hơn Muối” của nhà văn Võ Duy Linh: “Người dân quê tôi đi làm về, vắt cái áo trên cây xương rồng mà cây xương rồng chết héo”. Chính những giọt mồ hôi ấy đã nuôi con lớn lên từng ngày, mang lại cho con cuộc sống cơm no áo ấm. Thương mẹ bao nhiêu con tự nhủ mình sẽ cố gắng học thật tốt để đền đáp công ơn đó.

Năm con lên mười lăm tuổi nhà mình bắt đầu nuôi bò, mẹ bảo con bò này để đến ngày con đậu đại học mẹ sẽ bán lấy tiền đóng học phí. Con cười, nụ cười của sự sung sướng, tự hào khi được sống bên cạnh mẹ, được mẹ chăm sóc và ưu ái nhất. Mẹ nở nụ cười hiền lành, đôi mắt một mí ngày nào giờ đầy những vết chân chim. Con thấy mình lớn lên mỗi ngày thì ngày xa mẹ lại gần hơn khi tóc mẹ đã điểm hoa râm.

Mẹ cũng ít cười hơn từ ngày chị Cả phải nghỉ học lên phố kiếm việc làm phụ gia đình. Cũng có những lúc con nhìn thấy mẹ khóc một mình, giọt nước mắt mẹ rơi làm mắt con cũng đẫm lệ. Mẹ thương và nhớ chị Cả nên nước mắt cứ trào ra chẳng cách nào mà ngăn được.

Nhớ hồi lớp 7, con học buổi chiều, hôm đó lại họp chi đội nên nhá nhem tối mới được nghỉ. Vừa về tới nhà, không thấy mẹ đâu chỉ thấy bố cầm roi mây đứng chờ trước cửa vì tưởng con ham chơi la cà nên về muộn. Lúc đó con khóc và thầm trách mẹ vì đã bỏ con một mình ở nhà cho bố đánh. Nhưng con đâu biết rằng, nhà mình xa trường học thấy con chưa về mẹ lo lắng nên đã đi tìm con. Rồi những lúc con bị ốm mẹ thức trắng cả đêm để săn sóc con. Sáng dậy, đôi mắt mẹ trũng xuống vì thiếu ngủ với làn da xanh xao trông thấy. Con hiểu được, mẹ đã lo lắng cho mình thế nào.

Hay những hôm con học bài muộn, mẹ luôn chuẩn bị cho con một li sữa nóng cùng với lời động viên: “Con ráng học tốt để thoát khỏi cảnh nghèo khổ này đi. Bố mẹ không có tiền của chỉ có thể cho con trí thức thôi”. Nghe mẹ nói mà lòng con vừa vui vui vừa nặng trĩu vì áp lực quá lớn đối với cô bé 16 tuổi luôn luôn được mẹ bao bọc, chở che. Còn những lần bị điểm kém con không giám nói vì sợ mẹ buồn, bởi con biết mình là niềm tự hào của mẹ.

Con đã lớn lên bằng tình thương, lòng vị tha của mẹ và sự nghiêm nghị của bố. Con đường làng cát bỏng giờ trở nên quá nhỏ bé và ngắn ngủi đối với một cô sinh viên báo chí như con.

Nguồn: Muctimonline

Thêm vào: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Đăng ký lấy RSS cho bình luận Bình luận (0 đã gửi):

tổng số: | đang hiển thị:

Gửi bình luận của bạn comment


Điều chỉnh kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt

Xin hãy nhập các ký tự bạn nhìn thấy ở ảnh sau:

Các bài viết khác :

  • email Gửi email tới bạn bè
  • print Phiên bản in
  • Plain text Plain text

Tags

Không có tags cho bài viết này

Đánh giá bài viết này

0

Cùng tác giả

avatar nhi vào lúc 02/04/2012 08:22:44