Cho con một lối thoát...
...xin một lối nhỏ thôi cũng được, mẹ nhé! Và hãy quên đi cái suy nghĩ rằng con thương ai hơn.
Ngàn lần trái tim con chỉ muốn gửi đến một lời. “Xin hãy cho con một lối thoát!”
Hôm nay con lại không biết có chuyện gì đã xảy ra với mẹ. Mẹ về khuôn mặt cũng không có gì khác biệt so với mọi hôm. Giờ giấc cũng bình thường, duy chỉ có thái độ của mẹ với con là không bình thường. Con thật vô tâm ko nhận ra điều đó.
Bất ngờ mẹ bật dạy và mắng con xối xả. Con còn chưa kịp định thần là có chuyện gì xảy ra, mẹ đã ném hết rổ rau lang con vừa nhặt và rửa xong. Rồi. Kết thúc bữa trưa.
Mẹ đi và bảo sẽ ra ngoài ăn, không tội gì làm cho con ăn. Mối thù đối với mẹ sâu đậm quá. Chỉ vì con là con của ba!!! Chỉ vì con là cháu của ông bà nội!!!
Con khóc thầm trong lòng. Con lên facebook viết vài câu bâng quơ, không ai để ý.
Tối mẹ về, mẹ đập cửa ầm ầm. Con biết là chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo. Mẹ buông lời suồng sả chửi con, những từ tục tiểu nhất mà con nghĩ chỉ con mới có thể nghe được thôi mẹ ạ. Con im lặng, tự trong đáy lòng nở 1 nụ cười nửa môi. Là thế sao mẹ???
Con chiên 1 quả trứng gà để qua loa bữa tối trước khi đi dạy ca 7h-9h. Con mơi cơm và chưa kịp quay lại đã thấy mẹ hầm hầm từ trên đi xuống và ko cần nói 1 tiếng, úp ngay quả trứng vừa chiên xuống đất. Quả trứng tan nát hay lòng con tan nát. Vỡ vụn từng mảnh rồi, một trái tim hết lần này rạng nứt đến lần khác chắp vá. Gia đình với con đó sao mẹ??? Con chỉ muốn khóc thật to trước khi lồng ngực con sắp vỡ tung. Đau, đau lắm mẹ ạ.
Con muốn bỏ nhà đi. Con muốn bỏ học. con muốn bỏ tất cả. Muốn rũ bỏ những gì thuộc về con hiện tại.
Con im lặng thu vén hết quần áo. Cũng không phải lần đầu tiên phải không mẹ. Đối với mẹ và cả con, chuyện này là chuyện cơm bữa phải không mẹ. Vì không ai hiểu con hơn mẹ. Khi con đi mẹ sẽ cố níu con. Và khi con đã đi con sẽ đau khổ hơn vì ngày ngày cứ phải dõi theo bóng mẹ. Liệu khi con đi rồi, mẹ có nghĩ quẩn không?
Vì vậy, việc con thu vén quần áo bộc phát từ trái tim con, là con muốn thoát li thật. Nhưng nghiễm nhiên nó lại giống như một trò hù dọa mẹ. Có gì hay không mẹ khi mẹ cứ thích làm khổ chính mình và làm khổ những người mẹ thương yêu? Khi mẹ cứ không tin con, luôn nghi ngờ con thương bà nội hơn mẹ. Khi mẹ cứ luôn ảo tưởng rằng việc đi dạy trong khi con vẫn còn là 1 sv năm 3 với bao bận rộn, lại có thể đem tiền về nuôi ông bà nội???
Trưa nay, sáng nay hay chiều nay? Là bao giờ mẹ đã cãi nhau với dì? Tại sao hai người không bao giờ có thể hòa nhau như thế chứ? Là lỗi của ai khi mẹ đã phóng con dao về phía dì và dì phải đi bệnh viện? Giờ con phải làm gì đây khi công việc này do chính dì đã tìm cho mẹ, gia đình mình lại không có ba? Con phải làm gì đây hả mẹ khi mẹ bảo con không thương mẹ vì con không bênh vực mẹ?
Thế đấy, giờ thì con đã hiểu lý do vì sao từ trưa nay mẹ lại đối xử với con như thế. Con đã cố gắng hết sức mình có thể để im lặng. Nhưng trái tim con tan nát cả rồi khi mỗi ngày con lại là cái đòn kê của mẹ. Con biết con phải thế, nhưng hãy “chém” con nhẹ thôi mẹ nhé. Vì trái tim con từ lâu đã rỉ máu. Con sợ một ngày nó sẽ khô queo lại. Đến lúc đó con sợ con sẽ như sắt thép sẽ không còn biết yêu thương nữa, kể cả là với mẹ.
Im lặng. Nghỉ dạy. Đóng chặt cửa phòng. Mở nhạc dance thật lớn. À, con thích thế mẹ ạ. Vì như thế con sẽ không còn nghe gì nữa hết. Chỉ mình con thôi, con cũng không thể nghe được tiếng khóc của mình. Con chỉ cần thế. Vì con biết mình không thể bỏ mặc mẹ trong lúc này. Con lại chẳng thể nói cùng ai cả. Lại càng không thể khóc, không thể thét, không thể phóng xe như bay trong gió và mưa.
Bí bức lắm mẹ ơi! Xin cho con một lối thoát, nhỏ thôi cũng được. Mẹ nhé!!! Hãy quên đi cái suy nghĩ rằng con thương ai hơn. Xin đừng cố chấp cãi nhau với dì nữa. Van mẹ hãy bình tĩnh nói con nghe, đừng hành động như thế với con. Và một lần, xin hãy nghe con nói, con thương mẹ nhất trên đời. Đừng làm trái tim nhau rỉ máu nữa mẹ nhé!
Theo Muctimonline
- Đứng dậy đi con 11/01/2012 09:26:00
- Sau khi tôi chết... 16/01/2012 07:54:00
- Xin lỗi ngày hôm qua 16/01/2012 07:57:00
- Câu chuyện đầu năm: Động cửa Thiền 27/01/2012 17:36:00
- Là một cõi lòng 30/01/2012 08:51:00
- Cha! 06/01/2012 16:50:00
- Mùa đông sẽ qua 11/12/2011 18:04:00
- LỄ PHẬT TRÊN NÚI 08/12/2011 07:23:00
- Những viên thuốc yêu thương… 08/12/2011 07:01:00
- Ý nghĩa sâu xa của câu chuyện Người mù sờ voi 25/11/2011 20:50:00
Đánh giá bài viết này
- Bật mí những hình ảnh “Lý Công Uẩn” tại trường quay Trung Quốc
- Bài học đầu đời
- Có linh hồn người chết không ?
- Rèn Nghị Lực Để Lập Thân - Nghị Lực Là Gì? (Chương 3)
- Truyền thuyết hoa Bằng Lăng
- Tình mẹ thiêng liêng lắm !
- Truyện cổ Phật giáo - Tín tâm bố thí cúng dường - Nghiệp duyên chưa dứt tất vương oan tình
- Vè niệm Phật
- Nước mắt của một hồn ma
- Quan niệm con người trong thơ thiền của Trần Nhân Tông
- Bài học đầu đời
- Nước mắt của một hồn ma
- Bài học từ viên nước đá
- Tạm biệt mái tóc ngổ ngáo, tôi đi tu… (Chuyện những thiên thần quét lá)
- Đời là một cuộc đi!
- Ta đang kì thị giấc mơ của chính mình
- Giọt mồ hôi mặn hơn muối
- Có linh hồn người chết không ?
- Bước chân con đã về thanh thản
- Rèn Nghị Lực Để Lập Thân - Những Bệnh Nghị Lực (Chương 4)


del.icio.us
Digg
Gửi bình luận của bạn